1 năm tối giản. Những thay đổi trong tôi

Bạn ơi, dành 6 phút đọc nha

Tôi học theo lối sống tối giản được hơn 1 năm rồi, nhưng không phải là đọc đủ các loại sách, đọc thật nhiều bài viết và cố gắng áp dụng nhiều nhất có thể những gì được coi là sống tối giản. Tôi chỉ cảm nhận, thay đổi dần dần về những việc mình làm, những gì mình nghĩ, sao cho bản thân mình tránh xa những mệt mỏi, căng thẳng mà thay vào đó là sự bình yên, là nhiều niềm vui.

Dưới đây là vài điều thay đổi khi tôi đến với lối sống tối giản:

Ngừng sống ảo trên mạng xã hội

Trước đây, tôi thích kết bạn thật nhiều, cho dù kết bạn xong cũng chẳng bao giờ nói với nhau câu nào. Chỉ cần thi thoảng tôi viết vài dòng tâm sự, đăng vài tấm ảnh tự sướng hay đi chơi mà mình tâm đắc, họ bấm cho mình cái like dạo, thế là sướng. Sướng vì cảm thấy mình được tâng lên, vì mình được chú ý, vì mình quan trọng.

Nhưng sự thật, đó chỉ là sự nổi tiếng hờ và những lượt thích kia cũng chỉ là sự quan tâm hờ mà thôi. Tôi không thấy mình nhận được lợi ích gì từ nó trong cuộc sống đời thực. Tôi nhận ra rằng khi người ta lướt newsfeed, thật quá dễ dàng để tặng 1 cái like cho bài viết mà họ chẳng thèm đọc. Việc đăng những tâm sự để tìm sự đồng cảm, thương hại cũng chẳng làm tôi thấy thoải mái hơn được. Dành thời gian cho việc đăng bài, kiếm like, chăm trang cá nhân, tôi bị sao nhãng và tốn thời gian cho những thứ vô bổ.

Khi sống theo Chủ nghĩa tối giản, tôi bắt đầu ít sử dụng mạng xã hội hơn, thực tế là không còn ham sử dụng nữa. Tôi chỉ kết bạn với người mình biết, hạn chế những mối quan hệ xã giao, vô bổ, không đi đến đâu.

Từ chối đúng lúc. Nói không khi cần

Hồi đó tôi là người rất ưa giúp đỡ người khác, hầu như chẳng nói không bao giờ. Nếu nhìn nhận đúng, một phần vì ngại, một phần là do sự nhiệt tình, một phần là tôi muốn xây dựng hình ảnh trong mắt người khác rằng mình là một cậu con trai tốt bụng. Tôi có thể bỏ bê việc chính của mình, ngày nghỉ của mình để làm cho người khác, vì khi giúp gì, tôi giúp đến nơi.

Chủ nghĩa tối giản giúp tôi nhìn nhận, ý thức đúng hơn việc gì mình làm đem lại ý nghĩa tích cực hơn cho cuộc sống. Có thể trong mắt một số người, tôi không phải người tốt bụng nữa, nhưng điều quan trọng là cuộc sống của tôi trở nên tập trung hơn, và vui vẻ hơn.

Dọn dẹp, sắp xếp đồ đạc thường xuyên

Vào cuối tuần, tôi thường phân loại, sắp xếp đồ đạc sao cho gọn gàng, ngăn nắp, và xem cái gì không dùng nữa thì đem cho hoặc bỏ đi. Nếu cho, tôi chỉ cho những thứ người ta cần hoặc những thứ có giá trị mà mình yêu quý. Nếu bỏ đi, tôi không hề mảy may tiếc nuối, thậm chí việc vứt đồ là niềm vui. Khi tôi đến với lối sống tối giản, tôi đã tạo cho mình một thói quen đó.

Là một chiến sĩ dân quân thường trực, hầu hết đồ đạc cá nhân tôi đều cất ở trụ sở. Nếu so số lượng các món đồ, tôi dám khẳng định mình trữ nhiều đồ nhất nhì ở đây. Vì ngoài vật dụng thiết yếu là đồ dùng vệ sinh, quần áo trang phục, thì tôi còn có cả laptop, máy ảnh, và dụng cụ sửa xe – không ai ở đây có những thứ này cả. Các phụ kiện đi kèm cũng đủ để bày bừa cả căn phòng. Tuy nhiên, tôi luôn ý thức đảm bảo rằng tất cả những món đồ tôi đang sở hữu đều cần thiết và thường xuyên được sử dụng. Chúng có thể xếp gọn trong 1 chiếc tủ đồ khoảng 50cm³.

Giờ thì tôi cũng tự giặt quần áo của mình. Nghe có vẻ sai sai, vì chẳng cần phải sống tối giản thì một thằng con trai 25-26 tuổi đầu cũng nên tự biết giặt giũ quần áo. Nhưng sự thật thì, trước đây tôi là một thằng rất lười và hay ỉ lại cho mẹ. Cứ đi học, đi chơi, đi làm về, quần áo bẩn thì vứt vào chậu rồi mặc nhiên vài hôm sau là sẽ có đồ sạch để mặc. Lối sống tối giản thay đổi nhận thức và cách sinh hoạt của mình.

Khi dọn dẹp, sắp xếp đồ đạc và tự giặt quần áo, tôi cảm thấy mình quản lý cuộc sống tốt hơn, dường như sinh hoạt cá nhân đều nằm trong tầm kiểm soát và nhờ đó dễ dàng điều chỉnh, thay đổi theo hướng tích cực.

Phong cách ăn mặc đơn giản, rõ ràng

Đối với các bạn nữ, câu chuyện của các bạn ấy có thể là mua sắm nhiều quần áo, nhiều loại hình thời trang, kiểu dáng. Các bạn sở hữu một tủ đồ đầy ắp trang phục nhưng mỗi sáng thức dậy vẫn thường cảm thấy mình thiếu đồ mặc, hoặc do nhiều đồ quá nên tốn thời gian chẳng biết lựa chọn phối đồ thế nào.

Cá nhân tôi, từ nhỏ tới lớn tôi hầu như không chú ý đến chuyện thời trang cho lắm. Mẹ mua gì mặc nấy, ai tặng gì mặc nấy. Tôi từng bị nhận xét là ăn mặc lôi thôi. Tôi đã nghĩ mình lôi thôi thật. 24 tuổi chưa từng một lần ra tiệm quần áo sắm đồ.

Thực tế là khi sống tối giản, tôi bắt đầu mua sắm quần áo nhiều hơn, vì lúc này tôi quan tâm hơn đến cách ăn mặc, phối đồ. Tôi quyết định bỏ toàn bộ những chiếc quần áo được mua cho, được tặng và xây dựng một tủ đồ thời trang tối giản của riêng mình. Tuy là bắt đầu mua sắm quần áo, nhưng tôi cũng không mua nhiều. Việc mọi người thấy tôi mặc đi mặc lại 1 bộ quần áo là điều rất dễ dàng. Có lẽ tôi sẽ có một bài viết riêng "kể lể" về tủ đồ quần áo của mình, nhưng nói chung, là tôi chỉ mặc đồ đen và trắng, toàn bộ trang phục đều basic, không có hoa văn hay hình vẽ gì.

Đạp xe

Tôi quyết định bán xe máy để mua xe đạp. Hiện tôi sử dụng xe đạp làm phương tiện di chuyển chính. Chắc chắn trong tương lai, tôi sẽ cần một chiếc xe máy hoặc hơn, nhưng đó là tương lai. Hiện tại với tôi, xe đạp là đủ rồi.

Suy nghĩ của tôi về Chuyện đạp xe

Chủ nghĩa tối giản là lý tưởng sống mà tôi theo đuổi. Nhờ nó mà tôi cảm thấy bản thân trưởng thành hơn, suy nghĩ thoáng, tích cực hơn và sống có đích.