Chuyện đạp xe. Đi ngược

Bạn ơi, dành 3 phút đọc nha

Tôi người Hà Nội, nhưng hồi nhỏ theo bố đi tìm mối làm ăn ở Bắc Giang, rồi học lái xe đạp ở đó. Chiếc xe được mượn từ một người quen, bố đi xe máy phía trước, tôi hì hục đạp để bắt kịp theo sau. Trời khi ấy nắng gắt, hai chân đạp quá mệt mà ngã xuống vùng đất trũng sâu ngay cạnh con đường, đất đá lổm chổm. Tôi cũng tự đâm vào đống rơm và lao đầu xe xuống cống vài lần. Mặc dù bị chấn thương trầy da nhẹ, nhưng thích.

Từ đó xe đạp trở thành phương tiện di chuyển chính của tôi trong suốt thời THCS và THPT. Nhiều lần chiếc xe bị thủng săm, tôi vẫn ráng sức đạp, thay lốp vá săm, rồi tiếp tục sử dụng. Từ khi đỗ Đại học, tôi bắt đầu học lái xe máy từ đó và thích mê từ những phút lăn bánh đầu tiên bởi cảm giác vi vu, phiêu phiêu, nhanh mà ít bị mất sức, mà cái chính là không phải thường xuyên đem qua tiệm vá săm, bơm lốp nữa.

Khoảng vài tháng sau khi tốt nghiệp Đại học, tôi tìm thấy lý tưởng sống của mình là phong cách sống tối giản. Tôi quyết định quay trở lại việc đạp xe làm cách thức di chuyển chính. Sống tối giản không có nghĩa là cứ phải đi xe đạp, nhưng nhờ đó mà tôi có đủ lý do và can đảm để đi ngược dòng.

Thường nếu đi xe máy, cứ 4-6 ngày là tôi lại đổ xăng 1 lần, mỗi lần từ 50-80K. Tính sơ sơ khoản tiền chi cho xăng xe trong 4 năm Đại học đã tương đương với học phí cả đời sinh viên của tôi rồi. Tất nhiên chẳng ai lại đi tính toàn kiểu này, vì đi xe máy nó cũng có cái lợi riêng của nó. Nhưng khi nghĩ đến việc, thời sinh viên của mình là bố mẹ chu cấp: lo ăn, lo học phí, lo đi lại và một đống thứ tiền khác.. tôi thấy có vẻ như mình đã lãng phí một khoản tiền không nhỏ và làm bố mẹ vất vả hơn.

Hiện giờ do tính chất công việc, cơ quan ở gần nhà, nhu cầu di chuyển chủ yếu trong phạm vi phường và quận, tôi nghĩ việc mình đạp xe cho công việc và sinh hoạt hàng ngày là rất phù hợp.

Một số người cho rằng thời bây giờ cái gì cũng cần phải nhanh, tôi đồng ý, nhưng chưa đủ hợp lý để phủ nhận một phương tiện di chuyển là xe đạp. Đối với tôi, cuộc sống không phải là cuộc đua, và xe đạp là một phương thức sống chậm để giảm thiểu căng thẳng. Tôi không phải tuýp người ưa tốc độ, đạp xe dạo phố, khiến tôi thấy thư giãn và bình yên.

Chắc chắn ai cũng muốn mình có một cơ thể khỏe mạnh, ít bệnh tật. Tôi cũng không ngoại lệ, đạp xe giúp tôi cải thiện sức khỏe bản thân.

Tôi không phủ nhận phương tiện nào cả. Trong nội thành, tôi ưa đạp xe. Còn ngoại thành, tôi ưa dùng xe máy. Còn nếu xa quá thì đi bằng ô tô, tàu hỏa, hoặc máy bay. Tôi nghĩ đạp xe là cách rất hiệu quả để bản thân rèn luyện tinh thần và thể chất. Tinh thần sảng khoái, thể chất khỏe mạnh thì cuộc sống sẽ trở nên chất lượng hơn nhiều.