Tôi đến với lối sống tối giản thế nào?

Nguyễn Công Cương

Bài viết này đơn thuần là một câu chuyện, mà mình muốn chia sẻ với bạn mình đã tìm thấy lối sống tối giản như thế nào. Dành cho bạn nào hứng thú thôi nha.

Ngày xưa, mình thường bị cuốn hút bởi những căn phòng kiểu trắng tinh khôi với sàn gỗ, trong rất hiện đại và tinh tế. Mình luôn thích sự đơn giản nhưng tinh tế, và luôn ấp ủ dự định sơn sửa lại phòng ngủ theo phong cách đó. Có lần lượn lờ trên Tiki, tình cờ thấy cuốn sách "Lối Sống Tối Giản Của Người Nhật (Fumio Sasaki)", và mình đã đặt mua về với mục đích chủ yếu là tìm thêm vài ý tưởng thiết kế cho căn phòng. Thời gian đó là cuối tháng 10 năm 2017. Trước đó, mình chỉ nghe về cụm từ "thiết kế tối giản (minimal design)" chứ chưa từng nghe đến "lối sống tối giản" bao giờ. Đọc và tiếp thu tư tưởng từ cuốn sách, mình bắt đầu yêu thích và theo lối sống tối giản kể từ đó.

Lối Sống Tối Giản Của Người Nhật - Sasaki Fumio

Sau vài ngày đọc cuốn sách...

À trước khi tới đoạn sau vài ngày đọc sách, phải kể đến đoạn lúc mới nhận sách. Tiki giao sách bẩn bạn ạ, nhiều trang có vệt vân tay vàng vàng. Rồi khi mình đọc được khoảng 20 trang thì nhiều tờ bị bung chỉ hết. Mình ra Đinh Lễ mua sách cũ cũng chưa bao giờ gặp phải cuốn sách kém chất lượng như thế.

Mình lúc đầu khá khó chịu và thất vọng. Nhưng đọc cuốn sách, mình nghĩ quan trọng là những gì mình học được từ nó, chứ không phải độ bền của nó. Ngày đó mình đã liên hệ với Tiki để trình bày vấn đề này, Tiki đề nghị đổi cuốn mới, nhưng mình đã từ chối vì điều đó không còn cần thiết nữa.

Mình không quá đề cao cuốn sách này, ngược lại trong số những cuốn sách kiểu tâm lý học, phát triển bản thân mà mình đọc thì đây là cuốn sách có cách hành văn tệ nhất (không rõ là do người dịch hay tác giả), trong quá trình đọc cảm giác tác giả có hơi quá khích về việc vứt bỏ đồ đạc, và làm như là khi vứt bỏ đồ đạc, chúng ta có thể thay đổi mọi thứ. Tuy nhiên, mình tiếp thu tư tưởng cốt lỗi của cuốn sách, đó là nhận thức và tập trung vào điều gì là quan trọng, bỏ đi những gì mình không thực sự cần thiết, và mỗi người lại có một cách sống tối giản khác nhau, bởi tùy mỗi người, mà họ có những điều quan trọng khác nhau..

Sau một tháng áp dụng lối sống tối giản..

black plastic garbage bin with wheels beside wall
Photo by Jilbert Ebrahimi / Unsplash

Mình đã quyết định bỏ đi những món đồ mình từng gìn giữ nhiều năm.

Trước đây, mình luôn là người thích lưu giữ đồ đạc, nhất là những món đồ kỷ niệm. Qua thời gian, chúng chất đống và chiếm một khoảng không gian không hề nhỏ trong phòng. Tuy nhiên, tư tưởng tối giản đã làm mình thay đổi hoàn toàn về khoản này. Ngoài những thứ lặt vặt như tranh vẽ, chì màu, ảnh thẻ cũ, dây sạc hỏng,... Mình quyết định dọn dẹp toàn bộ những thứ theo mình rất lâu và được gìn giữ rất cẩn thận:

  • Bức thư tay của 1 người bạn viết từ nhiều năm trước
  • 36 bằng khen từ lớp 1 đến lớp 12
  • 5 quyển học bạ từ lớp 1 đến lớp 5
  • Cuốn album ảnh từ cấp 1 đến cấp 2
  • Gần 20 quyển sách tâm lý học, phát triển bản thân
  • Sách từ điển tiếng Việt, từ điển Anh - Việt
  • Bộ 3 quyển truyện Tam Quốc Diễn Nghĩa

Phần lớn những món đồ này mình chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày vứt chúng đi cả, vì cũng có lý do gì để vứt đâu. Mình đã giữ chúng trong hộp đồ, tủ cá nhân, rồi quên luôn sự tồn tại của chúng cho đến khi mở ra lại. Sau khi vứt đi mình có cảm giác gì đó nhẹ nhõm, như trút đi được gánh nặng vậy. Riêng thư, bằng khen, học bạ và album ảnh đều được chụp lại trước khi bỏ đi.

Với mình, đó từng là một quyết định khá khó khăn, vì đó đều là món đồ mình yêu quý.

Sau hơn một năm áp dụng lối sống tối giản..

Hơn một năm học theo lối sống tối giản, giờ mình đã có thói quen phân loại, sắp xếp đồ đạc và vứt bỏ những món đồ không cần thiết. Mình thường làm điều đó vào cuối tuần, cứ cách một tuần hoặc hai tuần thì mình lại lọc đồ một lần. Mình mua thêm hộp vải để đựng những món đồ hay dùng. Có thể bạn chưa biết, hiện mình đang là dân quân, thời gian chủ yếu mình ở trụ sở chứ không ở nhà. Vì thế, mình đã chuyển toàn bộ đồ dùng của mình để ở trụ sở, từ đồ dùng cho vệ sinh cá nhân, cho đến những đồ dùng dành cho công việc, sinh hoạt hàng.. nói chung là tất cả đồ dùng mà mình có. Ngoại trừ quần áo, tất cả mọi thứ khác đều có thể xếp gọn trong 1 chiếc tủ khoảng 50cm³. Mình thường xuyên lọc đồ sao cho mình chỉ lưu trữ những thứ cần thiết nhất cho cuộc sống hàng ngày. Dần dần, mình cũng trở nên ngăn nắp, gọn gàng hơn.

Về khoản thời trang, đến năm 23 tuổi nhưng hầu như chẳng mua sắm quần áo bao giờ. Mẹ mua gì thì mình mặc nấy, kể cả những cái quần, cái áo mà mình không ưng chút nào. Khi học theo lối sống tối giản, mình mới bắt đầu quan tâm hơn đến chuyện ăn mặc, và tự mua quần áo cho mình. Để xem hiện giờ mình có bao nhiều quần áo nào:

  1. Đồ bộ: 1 bộ vest, 2 bộ đồng phục dân quân
  2. Áo: 1 áo măng tô, 1 áo jacket, 2 áo phông, 2 áo sơ mi
  3. Quần: 1 quần chinos co dãn, 1 quần âu. 2 quần short
  4. Giày: 1 đôi sneaker da
  5. Phụ kiện: Khăn quàng, thắt lưng, tất

Vậy là hết rồi. Có thể đối với bạn thì như vậy là ít, nhưng với mình là đủ rồi vì mình hàng ngày mình chủ yếu mặc đồng phục dân quân. Với ngần đó quần áo, mình thấy đã đủ để mặc khi mùa nóng mùa lạnh, khi ngoài giờ làm hay trong những dịp trang trọng. Và mình chỉ mua quần áo trắng hoặc đen, không hoa văn nên rất dễ mặc và phối đồ.

Một trong những thay đổi lớn của mình trong năm qua, là bán xe máy để mua xe đạp, có vài lý do mà mình nghĩ quyết định của mình là hợp lý:

  • Làm quanh phường nên mình không có nhu cầu di chuyển xa.
  • Ngồi trong văn phòng nhiều nên đi xe đạp cũng là cách để vận động cơ thể.
  • Đi xe đạp mình có thể tiết kiệm chi phí xăng dầu, bảo trì.
  • Đi xe đạp là một phương thức để sống chậm. Tốc độ xe mình có thể đạt tối đa tầm 35 km/h, nên đối với giao thông trong thành phố, khi cần sống nhanh tí thì xe đạp cũng chẳng đi chậm hơn xe máy là bao.
Xe đạp bánh béo - loại xe mình rất thích từ hồi sinh viên, nhưng đến giờ mới quyết định mua

Ngoài ra thì đi xe đạp cũng thân thiện với môi trường nữa, nhưng thực ra đó không phải lý do làm mình chuyển sang di chuyển bằng phương tiện này đâu :D Chắc chắn tương lai mình sẽ cần một chiếc xe máy, hoặc có thể là ô tô hay gì gì đó, nhưng đấy là tương lai.. Còn hiện tại đối với mình, xe đạp là đủ rồi.

Đến giờ mình hoàn toàn cảm thấy thoải mái, và không hề hối hận vì quyết định này.


Trên đây là câu chuyện của mình qua hơn 1 năm áp dụng lối sống tối giản. Chủ nghĩa tối giản tuy không phải là lý tưởng, nhưng với bản thân mình, đó là lý tưởng sống mà mình theo đuổi. Bất cứ điều gì cũng đều có mặt trái của nó, sống tối giản cũng vậy thôi. Nhưng đây là sự lựa chọn của mình, bởi điều quan trọng, là nhờ nó mà mình cảm thấy bản thân trưởng thành hơn, suy nghĩ thoáng và tích cực hơn và sống có đích.

Còn bạn, bạn đã đến với lối sống tối giản như thế nào?